
Hôm nay là ngày 23/05/2018. Có lẽ với bao người, đây vẫn là một ngày tháng 5 hết sức bình thường. Nhưng có lẽ với Ban Điều Hành và đặc biệt là các thành viên, cộng tác viên Nhóm Scoms, hôm nay là một ngày mang tính quyết định. Nhỉ?
Hôm nay là hạn nộp CV của S-Factors, Ban Điều Hành tự dưng hoài niệm quá, bèn lôi mớ kí ức ra ngồi nhớ lại chuyện hồi xưa – chuyện nộp đơn SF. Thiệt ra, câu chuyện trở thành Ban Điều Hành của ai cũng đều xuất phát điểm từ những lựa chọn đầy đắn đo để đi đến một quyết định táo bạo, hệt như mấy đứa bây giờ.
Bắt đầu từ chị Trưởng STV lạnh lùng, siêu xinh đẹp, người chị Trưởng luôn cho rằng “STV là chị và chị là STV” nhé!
“Chị là người lí trí, nhưng quyết định lên Ban Điều Hành chị lại chọn theo con tim của mình. Lý do mà chị viết CV nộp SF và trở thành Trưởng STV của ngày hôm nay đó chính là ‘STV là chị và chị là STV’. Lúc đó chị dở dở ương ương lắm, nhất quyết không chịu nộp CV bởi chị không tìm được lý do thật sự đúng cho mình. Nhưng thật may vào phút 89 chị đã có cho mình lý do để nộp.
Chị giống như sao chổi vậy ấy, chị đụng đến việc gì của STV là bể tan nát, bể vụn vỡ, bể không cách cứu chữa. Chị rất sợ, chị sợ mình không thể dẫn dắt được STV, chị sợ nếu có chuyện gì xảy ra với STV thì chị biết làm sao. Nhưng trong thâm tâm, chị luôn có niềm tin rằng chắc chắn chị sẽ làm được, và chị thực sự không muốn bỏ cái nơi mà mình đã gắn bó như gia đình này mà đi.
Chị ghét phải năn nỉ người này người khác, chị cũng rất ghét phải chờ đợi, nhưng ở STV thì khác, ở STV chị chấp nhận chờ đợi, chị có thể chờ mấy đứa, nhưng cơ hội, thời gian thì không và SF cũng vậy. Một điều cuối cùng mà chị muốn nói đó chính là: ‘Chủ động lên đi mấy đứa, không biết thì làm cho biết!’. STV ‘của chị’ bây giờ sẽ là của mấy đứa.”
Tiếp đến là những dòng tâm tình của “nàng thơ” của Ekip Radio:
Vào những ngày cuối cùng này, mấy đứa chắc cũng đang bộn bề trong nhiều suy nghĩ, cân đo đong đếm để đưa ra quyết định của mình. Giờ này năm ngoái, chị cũng vậy. Nhưng rồi suy nghĩ đã làm chị thay đổi lúc đó, chính là lúc chị nhận ra ngay cả cái nơi mà mình dành hết tâm huyết cho nó mỗi ngày từ khi mới vào trường mà mình còn chưa đủ can đảm để gánh vác, đương đầu và làm nó tốt lên, phát triển hơn thì rốt cuộc mình sẽ có thể thật sự vượt qua được gì đây?
Chị nhớ đã từng đọc ở đâu đó rằng, duyên là do trời định, còn phận là do người tạo nên. Có được duyên đã hiếm, phận còn khó thành hơn. Đã có duyên với S với những con người nơi đây, thì hãy cùng S trải qua trọn vẹn con đường tuổi trẻ. Biến nơi đây thành trải nghiệm tuyệt vời nhất thời sinh viên của mấy đứa.
Và hãy nhớ, cơ hội thật sự đáng giá thì chỉ đến một lần cho người biết nắm bắt lấy.”
Lựa chọn trở thành Ban Điều Hành lại là một kiểu lựa chọn rất khác của Trưởng Ekip Writer – khi đến tận vòng coaching mới thật sự chọn điều mình mong muốn:
“Có lẽ kể từ lúc bắt đầu chương trình S-FACTORS 2017, anh nhớ nhất là ngày 11/7 – cái ngày mà anh chọn từ bỏ coaching vị trí Phó Nhóm Thương hiệu để quay về coaching vị trí Trưởng Ekip Writer. Ừ đúng, là ‘quay về’.
Chính vào cái ngày đó, anh biết rằng mình chẳng thể vì cái tâm của một ai đó mà mong muốn bản thân mình được như họ. Đã từng nghe rất rất nhiều những câu nói truyền động lực, truyền cảm hứng từ họ, nhưng có lẽ với anh lúc này, người có thể truyền động lực tốt nhất cho bản thân mình, không ai khác chính là mình. Cứ là phiên bản tốt nhất của mình trước cái đã.
Và cũng chính vào cái ngày đó, anh biết mình cần ‘quay về’ nơi mà mình thật sự có thể dùng toàn tâm toàn sức để khiến nó tốt hơn – Writer.
Tiếp tục, từ bỏ, đánh đổi, đối mặt, né tránh, dốc sức,… Tất cả đều là sự lựa chọn của các em.”
Và cũng đừng nghĩ rằng SF chỉ dành cho những nhân tố lâu năm ở S. Thành viên hay cộng tác viên, điều đó không quan trọng, miễn là mấy đứa thật sự khát khao cho vị trí mình lựa chọn. Như chị Vân Trưởng Bộ phận HR hay ngại thể hiện cảm xúc nhưng lại sống rất cảm xúc nè:
“Đi được hơn nửa của hành trình 365 ngày ở vi trí Ban điều hành, chị mang trong người rất nhiều cảm xúc:
Hạnh phúc, thương và được thương, áp lực, bế tắc, thất vọng và hi vọng, biết ơn, tự hào, và cả oán trách.
Đếm sơ sơ thì cảm xúc tiêu cực hơi nhiều nhưng chị vẫn mãi không hối hận về quyết định ngày đó. Giờ đây chị hạnh phúc vì được làm việc, được vui cùng những người đồng đội áo đen, dù ràng không phải ai cũng hợp cạ; hạnh phúc vì sắp nhỏ nhà chị rất ngoan và thương chị; hạnh phúc vì chị được lớn theo cách chị muốn.
Chọn hay không chọn. Không chọn hay chọn.
Dù các em quyết định thế nào, cũng đừng để mình của dăm ba năm nữa phải hối hận.”
Rồi đến chị Thanh Vy lúc nào cũng đầy tự tin, đầy phong thái nhưng cũng đã từng đắn đo rất nhiều về quyết định tham gia SF:
“Hồi đó, với chị, SF2017 là một cái gì đó lớn lao, to bự lắm. Chỉ ai giỏi mới dám thi, thậm chí chị còn nghĩ vị trí Trưởng ER đã có những bạn khác rồi chứ hổng tới lượt chị. Mà chị cuối cùng cũng nộp CV đơn giản chị không muốn tuổi trẻ chị bỏ lỡ gì hết. Thà chị rớt còn hơn chị sẽ sống hối hận về sau.
Nghe hay ho vậy chứ thiệt ra cái ngăn cản chị lúc đó là do chị sợ. Sợ đủ thứ sợ, sợ mình làm không được, làm không tốt, nhiều người bị ảnh hưởng, bị so sánh với người khác, nhân sự sẽ không tôn trọng, yêu thương mình…
Câu trả lời cho bản thân chị lúc đó là: “Tiếp tục hay dừng lại phụ thuộc vào việc mình sẽ tạo ra nguyên nhân gì để thúc đẩy bản thân trở thành người mà mình mong muốn”. Ừ năm đó chị mong muốn mình sẽ là một Trưởng ER tử tế, luôn cố gắng hết sức mình, luôn đầy năng lượng và luôn yêu thương nhân sự mình nên chị lựa chọn mình sẽ đi và đi tới cùng!
Mong mấy em sẽ tìm cho mình được động lực thúc đẩy bản thân để trở thành người mình mong muốn! Tiếp tục hay dừng lại? Tuỳ thuộc vào sự lựa chọn của các em!”
Đó còn là anh Vĩnh Thái Trưởng Creative hay tự nhận mình nông cạn nhưng cũng lựa chọn SF vì những lí do vô cùng sâu sắc:
“Sự tích nguồn gốc hình thành quyết định thi SF trong tiềm thức: Anh nhớ chị Vi kể rằng chị Hằng sướng lắm, sinh nhật Ekip không phải động tay gì cả, tụi nhỏ lo hết. Lúc đó tự dưng anh cảm thấy quê dễ sợ vì đến sinh nhật bộ phận mình mà chị Vi vẫn phải lo. Anh tự hứa rằng SF sẽ thi, để chị Vi thấy mình có đàn con chủ động nè; và vì cả cái bộ phận đã gắn bó với anh cả năm trời này nữa.
Sợ không? Tất nhiên có chứ. Từ một con người lo cho bản thân còn không xong, phải nghĩ tới viễn cảnh eo ôi phải lo cho cả đống người, phải hoạch định làm gì để mấy đứa phát triển, phải lắng nghe, phải hiểu, phải biết cách giúp mấy đứa nếu mấy đứa gặp khó khăn (mà nhiều khi cả anh còn loay hoay không tìm ra phương pháp), nó là một sự thay đổi mang tính chất mạo hiểm rất lớn. Nhưng rồi cũng phải thử thôi, thử để biết mình có làm được không? Và nếu làm được, liệu mình có hạnh phúc không?
Ừ và cuối cùng anh vẫn ở đây, thật may, bộ phận vẫn chưa giải tán. Thật may mấy đứa vẫn cố gắng rasie tinh thần nhau và vẫn cho anh một tín hiệu rằng: ‘Tụi em vẫn ở đây’. Ngày mấy đứa K43 vào, mấy đứa K42 chủ động chia sẻ, hướng dẫn, góp ý cho mấy đứa nhỏ trong buổi họp. Dù đối với mọi người điều đó là bình thường, thì đó thực sự là một cột mốc cảm xúc đối với anh.
Mấy đứa vẫn cố gắng cùng anh thay đổi, từng chút, từng chút. Ừa và giờ SF anh cũng hi vọng, với niềm tin rằng rồi mọi thứ sẽ ổn, sẽ có những con người bước ra, thay anh, tiếp bước, đồng hành, vì những gì, chúng ta, đã, đang, cố gắng, vì nhau.”
Anh Đào Thanh Phong khi-còn-là-thành-viên “được” rất nhiều người góp ý là quá mỏng manh, quá dễ tổn thương, nhạy cảm với những phán xét của những người xung quanh, tâm sự về những quyết định hồi SF:
“19.5.2017, khoảnh khắc anh nhấn nút gửi mail đăng kí tham gia SF, thời điểm mà mình quyết định bước vào con đường khó đi nhất ở Scoms, dù kết quả thế nào đi nữa. Những ngày đầu tiên, vị trí đăng kí là Phó Nhóm Dự án và Trưởng Event, với những ước mơ, hoài bão sẽ làm một cái gì đó lớn lao, thay đổi một vài cái mà bản thân cho là chưa hợp lý.
1.8.2017, khoảng thời gian mà anh không bước ra được vòng an toàn của bản thân, sợ làm việc với nhân sự, anh biết được mình không phải là mẫu người có thể truyền được cảm hứng. Một người không có khả năng làm việc với nhân sự thì sao? Ừ, anh quyết định ngừng coaching ở vị trí Trưởng Event.
16.8.2017, 15 ngày dằn vặt, bứt rứt với bản thân, biết là mình đã bỏ lỡ một điều rất quan trọng, anh ở thời điểm đó tim đặt một nơi nhưng quyết định thử mình ở vị trí khác. Anh quyết định xin quay về coaching tại vị trí trưởng Event, chấp nhận thay đổi bản thân để làm những điều tốt nhất cho tình yêu của mình.
Vốn dĩ chẳng có định nghĩa nào tuyệt đối cho một leader tốt cả, chẳng ai biết được em hiền thì em sẽ lead tốt hơn hay tệ hơn, nên em không cần phải theo đuổi một hình tượng nào đó không phải em. Hãy cứ là chính mình, hãy cải thiện và trở thành một phiên bản tốt hơn và GẦN với bản ngã của mình nhất. Mình phải trở thành một phiên bản mà bản thân hài lòng trước. VÀ HÃY TRỞ THÀNH MỘT NGƯỜI TỐT TRƯỚC KHI TRỞ THÀNH MỘT TRƯỞNG TỐT!”
Hay chị Yến Phương (Bê) – Phó Nhóm Dự án cũng có đôi ba dòng muốn nói với mấy đứa:
“Còn không quá 4 tháng nữa, nhiệm kì của chị sẽ kết thúc. Và đó cũng chính là lúc một thế hệ mới bắt đầu. Chị luôn tin tưởng tụi em cũng như cách các anh/chị khóa trước đã tin vào chị. Ở giờ phút này, chị biết chẳng cần động viên hay thuyết phục, hầu hết tụi em đều đã có cho riêng mình câu trả lời với SF2018 rồi nhỉ?
Có một sự thật rằng, không ai trong chúng ta có thể có sự chắc chắn về những điều đang đón chờ ở phía trước. Chị cũng chẳng thể vẽ ra cho tụi em một khung cảnh màu hồng rồi bảo đó là điều tụi em sẽ nhận được khi trở thành Ban Điều Hành. Nhưng với chị, việc tham gia SF là điều khiến chị cảm thấy không hối tiếc nhất trong năm 2017. Các em cũng tin chị mà, đúng hông?
Với những bạn còn đắn đo, loay hoay với các lựa chọn, có lẽ cũng đã đến lúc, chúng ta cần đưa ra quyết định rồi nhỉ? Còn chị, chị vẫn ở đây, tin tưởng và yêu quý tụi em. Cảm ơn tụi em vì đã cho chị những trải nghiệm thật đẹp ở Scoms vào năm 2018.”
Và có lẽ, lựa chọn thi SF, để rồi trở thành Ban Điều Hành của chị Ân – Phó Nhóm Tổ chức chính là dấu mốc quan trọng trong tuổi trẻ của chị:
“Suốt thời gian dài trước đó, dù có trải qua vô vàn cảm xúc ở Scoms thì chị cũng chưa từng, à chính xác là không dám nghĩ mình đủ tâm và tầm để xứng đáng đứng ở vị trí ngày hôm nay. Chị đã lật tới lật lui JDs Ban Điều Hành, đắn đo nhiều ngày, nghĩ ngợi đủ điều và trước deadline hai tiếng, chị cặm cụi viết CV. Viết bằng hết tâm huyết và trăn trở của mình, để bây giờ chị tự hào nói với mọi người – Ân đã ở đây – làm Ban Điều Hành với tất cả nhiệt tâm – bản lĩnh và trách nhiệm.
Cảm thấy biết ơn vì mình đã lựa chọn S-FACTORS, để mỗi ngày chị trưởng thành hơn một chút. Cho đến bây giờ thì chị biết mình “có dụng” trong nhiều việc lắm đó, chính chị cũng vượt qua được nỗi tự ti và thoát khỏi vùng an toàn của bản thân rồi.
Và chị tin, mọi lý do để chị bắt đầu và kết thúc hành trình của mình ở Scoms đều rất xứng đáng.”
Anh trai ấm áp Đàm Đức cũng đã chọn ở yên bên S từ những ngày đầu tiên cho đến tận bây giờ, vì:
“Anh là người nếu thấy hài lòng thì sẽ không thay đổi. Chắc vì lẽ đó nên anh chọn ở yên bên S đến tận bây giờ.
Anh thấy thích câu nói: “Cuộc đời là một chuỗi những sự lựa chọn”. Trải qua 3 năm đại học, anh thấy mình chọn sai nhiều hơn so với mấy lần mình chọn đúng. Nhưng mà thôi thì, cuộc đời anh cũng không thẳng nên chẳng ngại bị uốn cong mấy lần.
Hơn thế nữa, anh luôn tin vào mọi chuyện xảy ra đều có lý do của nó. Nếu như lúc đó anh không chọn sai thì chắc cuộc đời anh đã không đúng được như bây giờ. Và được làm BĐH chính là một quyết định đúng nhất trong vô số những lần sai của anh!”
Kết lại là chị Anh Thi – Trưởng Nhóm với những dòng tâm sự đầy ngắn gọn, súc tích:
“Mùa hè năm 2017 là lúc chị bắt gặp câu hỏi ‘Không mình thì ai?’. Khoảnh khắc chị mở mail lúc sát deadline SF và gửi đi CV sau nhiều ngày đắn đo cũng là lúc chị tìm được câu trả lời cho câu hỏi đó.
Chị không có ước mơ lớn, chị không có khả năng xoay chuyển thế giới, chị là đứa hay khóc, chị thua kém về năng lực và kinh nghiệm hoạt động so với rất nhiều người. Chị chỉ có niềm tin vào chính mình. Nếu không là chị, thì không là ai khác. Và nếu có là ai khác, thì ít nhất cũng hãy chứng minh họ xứng đáng hơn, để chị không phải trăm ngàn lần hối hận vì mình đã không đấu tranh khi còn có thể.
Trong những ngày đầu của tuổi 20, chị dấn thân vào một hành trình hoàn toàn khác so với trước đây. Một năm sau, dù cho có chưa đi hết hành trình, chị vẫn cảm ơn bản thân mình thật nhiều vì khi đó đã lựa chọn đi con đường này.
Câu chuyện làm Ban Điều Hành ở Scoms là 20 của chị, 20 của rất nhiều người, và sẽ là tuổi 20 của tụi em.
Hãy kể câu chuyện của mình một cách thật trọn vẹn, nhé!”
Cái duyên đến với SF, rồi cái duyên trở thành Ban Điều Hành xuất phát từ những lựa chọn khác nhau, chẳng ai giống ai cả. Sự lựa chọn của bọn mình trong quá khứ sẽ tạo nên “mình” của hiện tại và của tương lai.
Hôm nay đã là ngày cuối cùng, mấy đứa đã có quyết định cho sự lựa chọn của mình chưa?
S Communications