
Đã gần 7 tháng ở vị trí “Ban Điều hành”, các bạn có tò mò 11 con người áo đen hiện tại của S đỏ, họ nghĩ gì về vị trí này không?
Trong những ngày nắn nót những bước đi đầu tiên cho thế hệ SF năm nay, cô gái Phó Nhóm Tổ chức này tự dưng chợt thắc mắc: Hỡi những người đồng đội đang ngồi cạnh mình, cảm giác của các bạn bây giờ là gì, khi chúng ta đang đón chào một thế hệ lãnh đạo mới của nhà S, và chặng đường làm anh chị lớn của tụi mình đã đi quá nửa?
Vậy nên, để chị kể cho các bạn “sắp sửa SF” năm nay nghe về câu chuyện “làm Ban Điều hành” của thế hệ K40 này nhé. Để tụi em có thể phần nào hình dung về những trải nghiệm tuyệt vời hay cay xè đang chờ đón mình ở chặng đường phía trước, rồi tự hỏi bản thân mình có muốn tự viết lên câu chuyện của chính mình hay không?
Bắt đầu câu chuyện với lời tâm sự của Phương Thảo, cô gái Trưởng Bộ phận ER – "cái động" loi nhoi bậc nhất Scoms.
"Từ một người không hề có ý định thi SF khi còn là CTV T10/2014, có những lúc tưởng chừng đã không tiếp tục đi cùng với Nhóm, và rồi vào đầu năm 3, chị trở thành trưởng ER như hiện tại. Chị nghĩ đây có lẽ là định mệnh của chị với Scoms ấy. Từ lúc lên BĐH đến giờ, chị có tận 2 cảm giác vui sướng lạ kì ở ER lận. Một là lúc bắt đầu chia sẻ – hiểu – gắn bó với K41 hơn, được K41 thương và cùng chị phát triển ER. Điều thứ hai chính là lúc tuyển các bé K42 vào, một lứa con mới do chính mình quyết định, dành nhiều hi vọng ở các bé, ở tương lai của ER.
Trải qua từng ấy thời gian, ý nghĩa lớn nhất khi đối với chị trở thành BĐH không phải là việc mình phát triển được bản thân như thế nào, mà chính là việc gắn kết được nhân sự của chính bộ phận mình. Với chị, mỗi một nhân sự ở ER đều có ý nghĩa đặc biệt, có vai trò riêng đối với "nơi để trở về" này. Và chị cảm nhận được là, không phải chỉ riêng chị, mà tất cả tụi em đều mong muốn và dốc sức mình để cùng xây dựng ER."
"Với chị, mỗi một nhân sự ở ER đều có ý nghĩa đặc biệt, có vai trò riêng đối với "nơi để trở về" này."
“Thi BĐH là cơ hội để chị có thể có nhiều quyền hạn hơn và thực hiện những suy nghĩ trước đây khi còn là thành viên, cộng tác viên đã ấp ủ và mong muốn làm cho bộ phận, được tiếp tục duy trì nơi đã cho mình tình thương và tiếp tục yêu thương các em nhỏ như anh chị đã từng quan tâm mình.” – Khánh Dung, Trưởng Bộ phận HR.
Và câu chuyện của một người chị tình cảm bậc nhất của mấy đứa – Thu Hằng:
"Mỗi người đến với SF là một câu chuyện. Ví như chị là người có kinh nghiệm hoạt động ít nhất trong số các bạn BĐH nhiệm kì này. Xuất phát điểm của chị khi đến với SF là con số 0, nhưng rồi sau đó, SF đã giúp chị rất nhiều trong việc nhìn nhận lại bản thân để cố gắng hơn từng ngày. Thực sự, chị nghĩ rằng, việc yêu thương một nơi thôi chưa đủ, mà quan trọng hơn hết là có dám vì nơi đó để hi sinh, có dám vì những người mình yêu quý mà đánh đổi?
Mọi người vẫn luôn miệng bảo rằng yêu nơi này, quý nơi này, màu áo đỏ là màu của tuổi trẻ mình, vậy tại sao không vì tình yêu ấy mà dốc hết tâm một lần?"
"Vậy tại sao không vì tình yêu ấy mà dốc hết tâm một lần?"
Một người anh với vẻ ngoài trầm tĩnh, ít nói mà thật ra nghĩ rất nhiều, khi nhận được câu hỏi đã trăn trở rất lâu đề có thể viết ra những lời này:
“Ban Điều hành (BĐH) là một bước ngoặc, đập tan mọi ảo tưởng của anh về thế giới. Chính nhờ làm BĐH mà anh buộc mình phải tìm mọi cách để hoàn thiện bản thân hơn, buộc phải học hỏi nhiều hơn, buộc mình phải biết nhẫn nại, cho mình cái cơ hội để ép mình phải vượt qua giới hạn của bạn thân. Đôi khi anh thờ ơ và sống sai trái với bản thân lắm, kiểu mình làm mình chịu, ra sao cũng được, sợ gì. Nhưng nhờ có các em mà anh biết sống có trách nhiệm hơn, suy nghĩ chính chắn hơn rất nhiều.
Cũng chính vì là BĐH mà anh có lý do để làm tốt những việc anh không thích, để dám làm những điều không dám làm, dám thử những điều chưa-từng biết qua.
Và đặc biệt hơn, nhờ là BĐH, nhờ những trắc trở trên hành trình này mà anh nhận ra những người bạn, những người đồng đội thật sự của mình, và một lần nữa trên quãng đường đại học, anh cảm thấy hạnh phúc khi bước chung cùng những-người-nào-đó.”
"Anh cảm thấy hạnh phúc khi bước chung cùng những-người-nào-đó.”
Một người chị mạnh mẽ nhất nhì BĐH K40 đã chia sẻ với mấy đứa như vầy:
"Đối với chị, trở thành BĐH không chỉ giúp chị có cơ hội được "đáp trả" cái tình với S khi đã "nhận" quá nhiều thứ từ nơi đây như bạn bè, những trải nghiệm thời sinh viên không phải ai cũng có, hay để giải quyết những vấn đề trong bộ phận, mà còn là hành trình khám phá bản thân, giúp chị trả lời được câu hỏi "Mình là ai? Mình có thể làm gì? Ngoài kỹ năng chuyên môn khi còn là thành viên của bộ phận/ekip đó thì mình còn có những kỹ năng nào khác?". Và điều này đến hiện tại, ít nhất giúp chị biết được bản thân mình phù hợp với công việc gì trong tương lai, có mục tiêu phát triển rõ ràng.
Ở vị trí BĐH, áp lực là điều hiển nhiên, nhưng áp lực cũng chính là điều thúc đẩy chị phải cố gắng từng phút từng giây, luôn nhắc nhở bản thân rằng mình của ngày hôm nay phải tiến bộ hơn ngày hôm qua, dù chỉ hơn 0.00001%.
If it doesn't challenge you, it doesn't change you."
Chị Bùi Thảo Trinh – "tượng đài" trong lòng không ít sấp nhỏ, nhắn gửi:
“Tự cảm thấy bản thân là kẻ nằm giữa lằn ranh của mọi thứ – không phải kiểu nghệ sĩ lang thang đường phố bụi bặm, cũng không phải người yêu thích không khí văn phòng nghiêm túc sang chảnh – mình hiểu rằng Scoms là sự lựa chọn đúng đắn nhất của bản thân trong thời sinh viên, cho cả vẹn tròn ba năm của mình.
Ở vị trí Phó Nhóm Thương hiệu, mình được làm chính xác điều mình thích: sống vì thứ mình yêu quý bằng tất cả khả năng của mình dù là vụn vặt: quay phim, chụp hình, design, làm web, viết, lập kế hoạch, suy nghĩ về truyền thông, thương hiệu và… nói chuyện với người. Chỉ khi như vậy mình mới có thể tự nhủ rằng “Ê, đây nè, đây mới đúng là Bùi Thảo Trinh nè”.
Và việc trở thành BĐH đã thúc đẩy mình luôn phải cố gắng hết sức, luôn phải “học, học nữa, học mãi”. Tuyệt vời hơn là vì luôn bận nghĩ phải làm gì và phải học gì nên không có thời gian để ngồi buồn vẩn vơ chuyện con chó con mèo hay bầu trời ít nắng hơn một tẹo *haha*. Cảm giác “cầu tiến” đó khiến mình nhận thức được rằng bản thân vẫn đang sống, vẫn đang vận động khi Trái Đất xoay vòng.
Hơn hết, mình đang được thực hiện điều mà mình từng đề cập trong CV S-FACTORS 2015: “muốn thay đổi một điều gì đó trên thế giới này, dù có thể nhỏ hơn cả hạt electron – cho cả thế giới lớn lẫn thế giới nhỏ của mình.”
Điều mình muốn nhắn nhủ với các bạn năm nay đơn giản là cảm giác “muốn xoay chuyển cả thế giới” thú vị lắm, có thể bạn sẽ không trở thành BĐH năm sau, nhưng hãy trở thành thế hệ lãnh đạo Scoms và ít nhất một lần vì S mà “muốn xoay chuyển cả thế giới”."
"Hãy ít nhất một lần vì S mà “muốn xoay chuyển cả thế giới”."
"Con người nghiêm túc" – Trưởng Nhóm Khôi Nguyên, đã tâm sự rất dài về con đường đến vị trí này của mình:
“Đối với Nguyên việc thi lên BĐH là một trong những mong muốn lúc mới vào Nhóm. Hồi cấp 3 học bí bách quá, suốt ngày trường về nhà nhà lên trường nên lên đại học quyết tâm phải làm một cái gì đó thật khác. Hồi đầu, Nguyên tham gia một CLB về truyền thông bên ISB. CLB này cũng do các bạn cùng khóa thành lập. Tuy nhiên, càng làm Nguyên lại thấy nhiều vấn đề mà ở vai trò lúc đó của Nguyên không thể giải quyết được. Rồi nó cũng dẹp. Đi ra ngoài, thấy người ta làm cái này cái kia, thấy tổ chức nọ mạnh quá, nghĩ lại mấy tháng đầu ở S chẳng làm được bao nhiêu. Mọi thứ chả có cái nào tốt hết, tính xin out luôn làm con ngoan trò giỏi rồi.
Khi bắt đầu làm truyền thông nội bộ (TTNB) với chị Tường Anh và chị Trúc Phương HR, Nguyên mới bắt đầu cảm nhận được làm việc và có tâm là thế nào. Ở TTNB, Nguyên có cơ hội đứng tách ra nhìn Nhóm ở một góc độ khác. Dần dần trăn trở với Nhóm bắt đầu nhiều hơn, nhưng vẫn là vấn đề cũ: ở vị trí của mình không thể giải quyết được nó.
Rồi 2 năm ở S biết bao chuyện xảy ra, mấy đứa cùng khóa cứ rụng dần vì n lí do, bản thân mình cũng có nhiều ngã rẽ trước mặt, gia đình cũng không hoàn toàn ủng hộ việc Nguyên tham gia hoạt động bên ngoài. Tới tận vòng phỏng vấn SF năm ngoái, đứng ở ngoài mà lòng vẫn không yên về chuyện có nên đi du học hay ở lại đây thi cho tới cùng, cho tới lên BĐH. Rồi lúc đó, gọi điện về cho gia đình, tự dưng nghĩ về mấy điều vẩn vơ ở S còn trăn trở, nhẹ nhàng chốt hạ con không đi nữa, chỉ vậy thôi và ở lại với S.
Nói chứ, tài giỏi cũng chẳng có gì nhiều, con đường đi cũng chẳng rõ ràng, chỉ là mắc nợ với nơi đã giúp mình lớn hơn, nên cho dù có lên BĐH hay không Nguyên cũng ở lại với nó tới phút cuối cùng thôi.”
"Rồi lúc đó, gọi điện về cho gia đình, tự dưng nghĩ về mấy điều vẩn vơ ở S còn trăn trở, nhẹ nhàng chốt hạ con không đi nữa, chỉ vậy thôi và ở lại với S."
Dài và tình cảm không kém là lời nhắn nhủ của Trưởng Ekip Writer:
“Đối với anh, BĐH nó giống như một dấu mốc của khoảng đời sinh viên của mình vậy. Nếu 4 năm nó trôi qua nhanh tới mức không ngờ, thì phần lớn thời gian anh đã dành cho nơi này rồi. Màu áo đỏ bình thường, đến màu đỏ của Nhóm, thì tất nhiên khoác lên mình cái áo đen cũng là ước mơ của anh ngày ấy. Nhưng, cũng như các bạn hiện tại bây giờ. Lúc đó anh sợ nhiều thứ lắm. Nhưng suy nghĩ lại, nếu bây giờ không làm, không tham gia vào chương trình S-FACTORS thì chắc anh cũng không có cơ hội để vượt lên nỗi sợ hãi của bản thân. BĐH, nó cũng chẳng khác gì so với các bạn TV/CTV là mấy. Chúng ta vẫn vì nhau, vì nơi Scoms này mà cố gắng thôi. Chẳng qua, BĐH thì còn phải chăm sóc, yêu thương và bảo vệ các bạn TV/CTV của mình. Lắng nghe, tiếp thu, và cùng nhau trưởng thành nữa. Chỉ đơn giản là vậy thôi.
Còn nếu như hỏi về BĐH có ý nghĩa với anh như thế nào? Chắc là nhiều lắm. Nó thật sự là một bước đệm rất rất quan trọng dành cho anh, để chuẩn bị đủ hành trang, cả TINH THẦN THÉP trước khi tốt nghiệp ra trường. BĐH sẽ giúp cho các bạn hiểu rõ hơn bản thân mình muốn gì, làm gì sau này nữa.
Nói BĐH có áp lực không? Có chứ, rất nhiều. Nhưng nó chẳng đáng là bao so với lúc chúng ta ra đời và tự lập. Chính vì thế, anh đã quyết định lên BĐH để cho mình một lần cuối thử thách để bản thân buộc phải trưởng dành để thích nghi với môi trường khắc nghiệt sau này. Chỉ khi ở vị trí BĐH, các bạn mới thật sự hiểu hết được cảm xúc từ một CTV lên TV rồi khoác lên người màu áo đen thần thánh. Rồi dần, các bạn là hy vọng của rất nhiều bạn TV/CTV nữa. Chính vì thế, vì TRÁCH NHIỆM với nơi này, nên dù BĐH có mệt mỏi, kiệt sức thì vẫn phải luôn cố gắng để làm trọn bổn phận của những người chèo lái ngôi nhà chung."
Sometimes later becomes never."
"Chỉ khi ở vị trí BĐH, các bạn mới thật sự hiểu hết được cảm xúc từ một CTV lên TV rồi khoác lên người màu áo đen thần thánh."
"Định nghĩa những năm tháng sinh viên của anh là đi tìm câu trả lời: "Tôi là ai giữa cuộc đời này?" nên việc quyết định thi lên BĐH chỉ đơn giản giúp anh trả lời câu hỏi ấy mà thôi! Một phần nữa là đã gắn bó với S từ những ngày đầu năm nhất, tình cảm cũng đủ nhiều để mình nhận thức được rằng mình muốn cống hiến ở một mức cao hơn, trách nhiệm hơn ở một vị thế khác như một cách đáp lại những kỳ vọng mà người khác dành cho mình, những gì mình nhận được từ S." – Phó Nhóm Dự án, Tấn Vĩ chia sẻ.
Thế làm BĐH có cực không? Nghe anh Trưởng STV này tâm sự là hiểu à:
"Điều ý nghĩa nhất anh cảm nhận được khi trở thành BĐH đó là hiểu và biết ơn ba mẹ hơn. Nghe có vẻ không liên quan nhưng khi trải nghiệm công việc ở vị trí trưởng Ekip STV, anh tiếp xúc và làm việc nhiều với nhân sự. Con thì đông mà mỗi đứa một tính cách, không đứa nào giống đứa nào, tụi nó buồn mình cũng buồn, tụi nó mệt mình cũng mệt theo. Lúc đó phải ngồi nghĩ cách cho tụi nó hết buồn, hết mệt. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nhiều lúc tụi nó cute muốn rụng hột me, nhắn tin hỏi thăm sến súa, giành gánh việc phụ mình… Mỗi lần như vậy, mình chỉ biết mỉm cười trong hạnh phúc.
Qua một thời gian làm phụ huynh ở Scoms, anh thấy mình bản lĩnh hơn trước rất nhiều, trách nhiệm hơn trong công việc, tự tin hơn trong các quyết định và có một góc nhìn rộng hơn về cuộc sống. Và đó là những điều mà không phải ở đâu cũng có thể trải nghiệm được."
"Các bạn là hy vọng của rất nhiều bạn TV/CTV nữa…"
Trở thành “Ban Điều hành” có ý nghĩa như thế nào?
Cho đến bây giờ, chị có thể tự tin mà nói với mấy đứa rằng: trở thành BĐH là trải nghiệm có một không hai trong đời sinh viên. Vì tình cảm cũng được, vì bản thân mình cũng được, tất cả đều đáng. Thử hỏi trong cuộc đời này, có bao nhiêu cơ hội để bạn làm sai với zero sự hối hận? Bước hết quãng đời sinh viên, có nơi nào như Scoms – không bao giờ đánh thuế lỗi lầm?
Đoạn đường phía trước là của tụi em, hãy cháy hết mình và điên cuồng cho trọn quãng đời sinh viên này, các em nhé! It's your turn.
Lương Vy
S Communications