
Trên chuyến xe khách đêm từ Sài Gòn ngập ánh đèn đêm, tôi trở về miền nông thôn quạnh quẽ, nơi tôi được sinh ra và lớn lên trong vòng tay ông bà, cha mẹ. Suốt chặng đường, bao nhiêu cây số là bấy nhiêu chờ mong khắc khoải để gặp lại người thân, và tôi chợt nhận ra rằng dù cho có 18 tuổi hay 81 tuổi đi chăng nữa, dù cho đã trưởng thành, sải cánh bay ngược về xuôi, “bay tới bay lui”, thì gia đình vẫn là nơi duy nhất tôi muốn trở về…
Chắc hẳn rằng, tình yêu gia đình của chúng ta dù cho có nhiều sắc thái khác nhau, nhưng đều to lớn và không gì đong đếm được. Đối với những sinh viên xa nhà, những người con làm ăn xa quê hương thì nỗi nhớ mong gia đình lại lớn hơn bất cứ ai. Tình cảm to lớn đó, dường như cứ chờ khi đến dịp Tết đến xuân sang lại ào ạt như muốn vỡ bờ…Vậy là một cái Tết nữa lại sắp đến, làm cho lòng người không khỏi bồi hồi, xao xuyến. Tết là ngày lễ của gia đình, của sự sum họp, quây quần bên nhau, là nơi các giá trị truyền thống thiêng liêng một lần nữa sống lại và lan tỏa. Nhưng có lẽ, tôi chỉ định nghĩa Tết trong vỏn vẹn hai chữ “Yêu thương”!
Quanh năm tất bật chuyện học chuyện làm, hình như chúng ta chỉ liên lạc với người thân qua nhũng cú điện thoại vội vàng, chóng vánh. Chúng ta luôn nghĩ rằng Tết là dịp mình sẽ thể hiện tình yêu cha mẹ, ông bà, người thân, phải nói gì đó cho thỏa nỗi nhớ bấy lâu nay. Nhưng những lời yêu thương ấy, không hiểu sao cứ đến đầu lưỡi lại không thể bật ra. Nhớ ngày còn nhỏ, những câu “con thương ông bà, con nhớ cha mẹ” sao lại dễ dàng và tự nhiên đến thế. Dù cho lúc đó, tiếng thương yêu, thât sự ta còn chưa hiểu trọn vẹn nghĩa nó như thế nào. Còn giờ đây khi đã lớn khôn, tình yêu thương cha mẹ trong tim không lúc nào vơi cạn, nhưng muốn nói ra lại cảm thấy vô cùng khó khăn. Phải chăng vì mình đã lớn rồi, những lời đó nghe sao mà sến súa? Phải chăng vì ngại ngùng? Phải chăng vì cố chấp? Cứ như vậy, giờ nghĩ lại đã bao lâu rồi, ta không nói lời yêu thương, biết ơn với gia đình.
Nhưng bạn biết không? Những hành động quan tâm, cho dù là nhỏ nhất cũng đã có giá trị gấp ngàn lần lời nói. Không cần phải là những món quà giá trị, xa xỉ kem theo những lời nói hoa mỹ, chỉ cần là một cái ôm từ phía sau, môt nụ cười ánh mắt chứa chan yêu thương, một hành động quan tâm, giúp đỡ cha mẹ trong dịp Tết là đã thể hiện được tình cảm của chúng ta rồi!. Thay vì cầm chiếc điện thoại chơi game, lướt facebook, hãy xuống phụ mẹ dọn nhà, đi chợ mua bánh kẹo Tết. Thay vì nét mặt cau có vì chưa có cơm, hãy vui vẻ cùng mẹ dọn bữa cơm thường ngày, cùng cha đi chọn cành mai tươi thắm nhất. Gia đình chính là những người hiểu chúng ta hơn bất kì ai hết, không cần những lời nói văn vẻ cũng có thể hiểu được ta yêu họ đến nhường nào. Ngoài ra, hãy chứng tỏ mình là những đứa con đã lớn, biết tự chăm sóc bản thân, không để bố mẹ luôn lo lắng từng tí một như hồi bé, biết mình muốn gì, cần gì và quan trọng hơn hết, hãy luôn cố gắng sống cho thật tốt.
Như vậy, những ai thấy lời yêu thương thật khó khăn để nói ra thì hay thay thế chúng bằng những hành động yêu thương khác. Không gì khác, đó chính là những món quà nhỏ bé nhưng vô cùng quý giá đối với bậc sinh thành. Cho dù bằng cách nào đi chăng nữa, hãy luôn thể hiện tình yêu của mình đối với bố mẹ, ông bà khi còn có thể…
Những chuyến xe đưa người con xa xứ trở về quê hương đã lăn bánh, mơ màng chìm vào giấc ngủ mà tiếng nhạc xuân vẫn văng vẳng bên tai…Tết này tôi muốn cùng ông bà hái lộc đầu xuân, đưa mẹ đi nhiều Chùa đẹp hơn nữa. Còn bạn, bạn sẽ làm gì?
Cùng xem clip mới nhất của STV với chủ đề “Lời nói không phải là cách duy nhất để thể hiện yêu thương” nhé!
Chúc các bạn có cái Tết thật trọn vẹn bên gia đình!
Thảo Nhiên
S Communications